Tác giả Thị Kim

Anh Muốn Cùng Em Đi Tới Cuối Cuộc Đời

Lượt Đọc:

0
Edit: tramhuong3890

Nội dung chính của câu chuyện xoay quanh về chuyện tình yêu của nam chính sau khi chia tay bạn gái lại muốn quay lại nên đã nghĩ hết thảy biện pháp để bạn gái trước trở lại với mình.

P/S: Truyện nhẹ nhàng, ngọt ngào, ngược là nhân vật phụ nhưng văn phong của tác giả nhẹ nhàng nên không có cảm giác nặng nề. Truyện không quá dài, vừa phải, không gây nhàm chán.
Chương 49: Phiên ngoại
Đệ Nhất Mỹ Nhân

Lượt Đọc:

0
Nàng là ai? Là kinh thành đệ nhất mĩ nhân dung nhan xuất chúng, tài mạo song toàn, thế mà lại… không ai dám cưới.

Hắn là ai? Là Hoàng tử độc nhất của đương kim Hoàng đế, là Thái tử tương lai nắm giữ vạn dặm giang sơn, ngoài lạnh lùng, trong nồng nhiệt… như vô tình, như cố ý đẩy nàng vào hoàn cảnh muốn gả đi không được!

Hắn nói nàng từng ước hẹn tặng cho hắn một “giai thoại phong lưu”. Ở đâu? Lúc nào? Sao nàng không nhớ? Việc này đến cuối cùng là vì sao?
Chương 8: Phiên ngoại
May Mắn Gặp Lại Khi Chưa Gả

Lượt Đọc:

0
Editor: Quýt đường

Văn án 1:

Có một loại chủ nợ, ngươi mượn tiền của hắn, hắn không cần ngươi trả tiền, chẳng phải ngươi còn cái khác để trả sao, mà còn phải trả cả vốn lẫn lãi kìa!

Bởi vì nàng mượn hắn “ba lượng bạc”, nên bị hắn "ức hiếp", thủ đoạn của hắn quả thật "làm người ta tức lộn ruột”.

Văn án 2:

Ba lượng bạc dẫn đến "Mầm tai họa", làm đảo loạn nhân duyên của ba người 

Thái tử tranh giành rất nhã nhặn, ám sát rất thong dong, quyến rũ rất nhẹ nhàng, giao dịch rất đau lòng 

Tuy rằng quen biết nhau quá muộn, hiểu nhau quá trễ, nhưng may mắn là gặp nhau lúc chưa gả. 

Lúc mới gặp gỡ, nàng còn chưa cập kê, đã kiểng chân nhưng vẫn chưa tới vai hắn, điều không ngờ là nàng còn nhỏ vậy mà hứa hôn rồi, song cũng bị từ hôn.

Sớm chiều ở chung, nàng duyên dáng yêu kiều như nụ hoa chớm nở, chẳng qua, từ khi nào thì mối tình đầu trong lòng nàng lại là một nam tử khác?

Mặc dù tình cảm bị tổn thương, nàng vẫn hồn nhiên không phát hiện ra tình yêu của hắn dành cho nàng, thậm chí thần không biết quỷ không hay lại đính hôn với nhau. Lúc này đây, hắn quyết định sẽ không buông tay nữa.

Thân là Thương Lan Vương thì sao? Hắn muốn phá vỡ quy củ mấy trăm năm nay, cưới một nữ tử bình dân. Thân là Đại sư huynh thì thế nào? Hắn không thèm nghe theo cái môn quy vô lý đó, cái gì mà đồng môn không thể lấy nhau, hắn thề nhất định sẽ cưới tiểu sư muội của hắn.

Mặc dù trải qua gian khổ, nhưng may mắn là nàng vẫn chưa gả đi, cho dù chân trời góc biển, ta cũng theo nàng.

Nội dung nhãn hiệu: cường thủ hào đoạt.

Nhân vật chính: Ti Điềm, vai phụ: Thương Vũ, Bùi Vân Khoáng, Thiệu Bồi, Tạ Thông, Lâm Tây Yến, Tô Phiên, Mông Lý Hải Đường.

Chương 56
Cỏ Dại

Lượt Đọc:

0
Thể loại: Cung đấu, ngược luyến tình thâm, cường thủ hào đoạt
Editor: minjay1608
Fix: NirvanaPhoenix
Designer: nyan_neko

Cuộc sống trãi qua nhiều thăng trầm đã luyện cho Hàm Quang một bản lĩnh hơn người nhìn thấu sự đợi, tay cầm chén rượu uống 
cười sang sảng rạng ngời chói lóa : “Nếu sau này ta chết, hãy chôn xác ta trong rừng mai. Khi gió xuân sang năm thổi đến, ta muốn nở nhành hoa đầu tiên.”
Chương 13
Trầm Hương Tuyết

Lượt Đọc:

0

Đây là tấm gương sáng của một cô nương từ thịt thừa[1] phấn đấu thành thịt trong tim.

Mộ Dung Tuyết vừa gặp đã yêu Gia Luật Ngạn, trao hết tấm chân tình, trải qua trăm ngàn trắc trở cũng không hề dao động, mãi đến khi bị đả kích nản chí mủi lòng... Sau khi hòa ly[2], Gia Luật Ngạn phát hiện hắn đã đánh mất người mình yêu thương nhất, lúc này mới hạ mình níu giữ.

[1. Nguyên văn là một loại thịt ăn không ngon, bỏ không đành, khó cắt, khó nấu, khó nhai, dùng để chỉ người ngang ngược không nói lý lẽ, điếc không sợ súng.]
[2. Hòa ly: ly hôn trong hòa bình.]

Quyển 2 - Chương 48: Ngoại truyện
Mộ Lang Bách Hoa Tu

Lượt Đọc:

0
Thể loại: Cổ đại, Huyền Huyễn, Hài, 3S, HE
Số chương: 30 chương (>200 trang Word)
Converter: ngocquynh520
Editor: salemsmall
Bìa truyện: SunniePham

Nàng cưỡi yên chi bảo mã* đi săn thú, bất chợt phát hiện ra một con thỏ. Nàng bắn một mũi tên trúng ngay mông con thỏ, sau đó một đường truy đuổi nó.

(* - ngựa quý.)

Cuối cùng cũng bắt được con thỏ, nhưng sau khi ngắm nhìn thật kỹ, cư nhiên không tìm thấy vết thương!

Thì ra con thỏ này là yêu quái biến thành!

Yêu quái nói, cho nàng bảy cơ hội để chạy trốn, nếu chạy không thoát, thì sẽ lập tức ăn nàng!

Nàng chạy lần thứ nhất, bị bắt, lại chạy tiếp một lần nữa, lại bị bắt...Đến lần thứ bảy cũng vẫn bị tóm lại...

Chú thích: Tên truyện có nghĩa là: Thích chàng trăm hoa thẹn
Chương 30: Kết thúc
Thâu Trọn Gió Xuân

Lượt Đọc:

0
Vân Phỉ những tưởng cô là người hạnh phúc nhất trên thế gian này. Cô có một gia đình đầm ấm và bề thế tại nước Sở, cha cô hết sức oai phong nhưng lại rất chung tình, mẹ cô như trẻ mãi không già, lại thêm một đệ đệ thông minh lanh lợi dễ thương. Thế nhưng sóng gió ập đến khi cha mang về nhà một thiếu nữ và gọi đó là nhị phu nhân. Cô biết trái tim mẹ cô như bị hàng vạn mũi tên xuyên qua. Nàng thề, từ nay sẽ không tin vào trái tim người đàn ông nào nữa. Thứ đáng tin duy nhất chính là lợi ích.

Rồi nàng gặp được Úy Đông Đình, đại tướng quân trẻ tuổi tài cao, khôi ngô tuấn tú, cơ trí hơn người. Một Vân Phỉ luôn tinh ranh ma mãnh nhưng mỗi khi gặp phải Úy Đông Đình thì cứ như Tôn Ngộ Không không thể thoát khỏi lòng bàn tay Phật tổ. Song song với mối tình của họ là cuộc chiến giành quyền lực giữa các các phe phái và cuộc chiến giữa Vân Phỉ với các thê thiếp của cha để bảo vệ lợi ích cho mẹ cùng đệ đệ.

Úy Đông Đình không thật thà như Tống Kinh Vũ, không giàu có như Lục Nguyên, không khôi ngô như Triệu Sách – những người cũng đem lòng yêu nàng. Nhưng bù lại, chỉ có chàng mới là người nhẫn nại nhất trước lòng dạ sắt đá của nàng, là người hiểu rõ nàng hơn ai hết. Úy Đông Đình nâng niu trân trọng những ưu điểm của nàng, cũng đồng ý bao dung cho cả những khuyết điểm của nàng. Bởi vì:

“Ở trong lòng ta, nàng thế nào đều tốt. Cho dù người khắp thiên hạ đều nói nàng không tốt thì ta cũng sẽ nói nàng tốt.”

Trích đoạn:

“Nàng xòe tay ra đếm, nói tới ngân lượng là thao thao bất tuyệt, hai mắt sáng rực, dáng vẻ tham tiền ấy khiến người ta vừa yêu vừa giận.

Y không nhịn được, hỏi: “Giữa ta và ngân lượng, nàng chọn cái gì?”

“Đương nhiên là chọn cả hai.”

Úy Đông Đình tức giận. “Chỉ được chọn một.”

Vân Phỉ chớp chớp mắt. “Đương nhiên là chọn chàng rồi.”

Thế còn nghe được. Y xụ mặt hỏi: “Tại sao?”

Vân Phỉ cười lém lỉnh. “Bởi vì phu quân chàng có rất nhiều ngân lượng.”
Chương 78: Ngoại truyện

Top 10 truyện tranh hot