Công: “A! Bảo bối! Thật thích thật thích! Hoa cúc của em thật tuyệt mà.”
Thụ: “…”
Công: “A được! Cứ như thế! Đúng là chỗ đó! Hút dùng lực hút! Ép khô anh đi!”
Thụ: “…”
Công: “A a a a a a a a, đến rồi đến rồi! Anh không được rồiiii”
Thụ: “…”
Công: “A, a, a ông xã chỗ đó của em thật đáng yêu thật thoải mái, thật sảng khoái”
Thụ: “…”
Công: “A a không được không thể tiếp tục cắm vào nữa! Kê kê của anh muốn hỏng mất!”
Thụ: “…”
Công: “Không cần không cần! Anh chịu không nổi!!!!”
Thụ: “…”
Công: “A a a a a a anh muốn bắn a a a a”
Thụ: “… Ừm”
Quả nhiên, một cái chân mang giày vải đạp trên tờ chi phiếu kia.
Cậu nghe được âm thanh nhu nhu nhược nhược đó từ trên đầu cậu truyền đến: “Long, thầy không ngờ em lại như vậy, sao em có thể bắt nạt bạn học như vậy, thầy nhìn nhầm em rồi.”
Mi cái đồ cháu con rùa, mau dời cái chân khỏi tờ chi phiếu của ba ba mi đi a a a a.
Bỗng nhiên cái chân kia dùng lực một cái, roẹt một tiếng.
Dường như cậu nghe thấy âm thanh chính mình tan nát cõi lòng.